Ý thức của địa niệm tà linh như chìm sâu trong nước đá, từng giây từng phút đều phải chịu đựng cơn đau đớn kịch liệt.
Cái chết đáng lẽ đã giáng lâm, vậy mà mãi vẫn chưa thấy đâu.
Nó gắng gượng mở mắt, dù máu tươi đã che mờ tầm nhìn, nhưng vẫn thấy rõ những bóng người đang lao đi trong ánh lửa.
Cùng lúc ấy, vô số đạo kim quang ập tới, lấp lánh trước cao tháp, kết thành một bức màn chắn vàng óng.
Mỗi khi bị đánh tan, lại có kim quang mới bắn tới, liên tục tái tạo, ngưng tụ lại như cũ.
