Lại một trận đại chiến vừa hạ màn.
Âm phong gào thét cuốn qua chiến trường hoang tàn, phát ra những tiếng nức nở bi ai.
Huyết sắc nguyệt quang rực rỡ xuyên thấu làn hắc vụ mỏng manh, phủ lên chiến trường đang chìm trong tĩnh mịch một lớp lụa mỏng màu máu.
Trên đài cao Tà Nhãn cao tháp, tiếng cười của Địa Niệm tà linh vẫn chưa dứt.
Hắn chậm rãi nâng cánh tay phải lên, nhìn huyết sắc nguyệt quang đang quấn quanh chiến giáp. Nó không còn mang màu đỏ sẫm bệnh hoạn thời Tàn nguyệt, mà là sắc đỏ yêu dị đặc trưng của Thượng huyền nguyệt, tựa như vật sống đang du tẩu trên bề mặt.
