Khi ấy, Kỳ Thắng từng có một suy đoán.
Hắn suy đoán Hồn Chiến có lẽ muốn mượn sự xâm lấn liên miên của hắc triều và chiến lực của Hồn Quy tộc để dựng nên một chiến trường tuần hoàn lặp lại, khiến các chiến sĩ Nghịch Triều không ngừng tích lũy chiến tranh chi lực trong những trận chém giết vô tận, biến toàn bộ Nghịch Triều quân đoàn thành “dung khí lực lượng” của riêng hắn, từ đó liên tục thu hoạch lực lượng chiến tranh, phá vỡ xiềng xích thực lực.
Suy đoán này nghe qua rất hợp lý, nhưng vẫn luôn có một điểm không sao tự giải thích nổi.
Hồn Chiến là kẻ mạnh nhất trong Bát Cực thần năm xưa, đến cả tứ thần có thần cách vị giai cao hơn mình hắn còn chẳng thèm để vào mắt, sao có thể cam lòng bị vây khốn trong một góc thiên địa nhỏ bé như Thương Bạch đại lục, cố chấp với một cuộc chiến tranh tuần hoàn có quy mô hữu hạn như thế?
Với thực lực đủ để chống lại hắc triều ma thần của hắn, hắn hoàn toàn có thể lao tới những chiến trường ở tầng thứ cao hơn, thu hoạch chiến tranh chi lực càng mênh mông hơn, hoàn thành lời tuyên ngôn “siêu việt Đế Triệu” mà bản thân từng thốt ra.Cho đến tận giờ khắc này, khi nhìn thấy bộ xích sắc hài cốt được ngọn lửa bao bọc trên vương tọa, Kỳ Thắng mới thật sự đọc thấu chân tướng ẩn sau mọi điều bất thường.
