Dứt lời, nàng liền đánh dấu điểm mục tiêu trên tiểu đội tần đạo.
Nhờ có góc nhìn cảm nhận của Ưng Thủ yêu gia trì, A Phi điều khiển dực chu luồn lách qua những khe hở khí lưu, Thuẫn Sơn thì dùng Nham Thuẫn chặn đứng bão tuyết ập tới từ bên mạn sườn———— Một lát sau, cơ giới dực chu đã xé toạc luồng khí cuồng bạo, đáp xuống một bình đài bằng đá tương đối bằng phẳng một cách vững vàng.
Mọi người lần lượt nhảy xuống khỏi dực chu. Đặt chân lên sống lưng của Định Nghĩa, họ chỉ cảm thấy tầng đá dưới chân đang khẽ rung động, truyền đến những tiếng ong ong trầm thấp.
Đó dường như là nhịp tim của Định Nghĩa, trầm ổn mà mạnh mẽ, lại giống như nhịp đập của cả đại địa.
Ngẩng đầu nhìn lên, bề mặt sống lưng rộng lớn của Định Nghĩa được phủ một lớp băng sương mỏng manh. Phía xa xa sừng sững một toà cổ thành đổ nát mà hùng vĩ, giữa những bức tường hoang tàn in đầy dấu vết của năm tháng. Một phần kiến trúc đã bị tầng băng bao bọc, nhưng vẫn lờ mờ nhìn ra được những đường nét điêu khắc tinh xảo.
