Nhưng khi tàn hài của sinh linh trí tuệ cuối cùng được ghép vào phùng hợp thể, chúng ta mới bàng hoàng nhận ra: thế giới mà mình chinh phục, từ lâu đã biến thành cái vỏ rỗng tuếch bởi sự gặm nhấm không ngừng nghỉ.
Đại địa mất đi mạch lưu chuyển năng lượng, nứt toác ra những khe rãnh chằng chịt tựa mạng nhện.
Ánh sáng trên bầu trời ngày càng ảm đạm, ngay cả dòng năng lượng hỗn loạn cũng trở nên loãng dần.
Thế giới đang khô kiệt.
Các Trùng Vương bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
