"Kiếm Nhất."
Tô Tín vừa bước ra khỏi động phủ tu luyện thì nghe thấy tiếng gọi. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Phong La đang lao về phía mình.
"Phong La." Tô Tín mỉm cười chào hỏi.
Tại Thánh Địa hơn mười vạn năm nay, người duy nhất có chút giao tình với hắn chỉ có Phong La. Còn những tu luyện giả khác, hắn hầu như chẳng mấy khi tiếp xúc.
"Cuối cùng ngươi cũng chịu ra khỏi động phủ rồi." Phong La nhìn Tô Tín, nói: "Kỳ hạn ước định giữa ngươi và Thánh Địa đã trôi qua hơn một nửa. Ngươi không tranh thủ thời gian lên Thánh Sơn tham ngộ, lại còn có nhàn tâm trốn trong động phủ âm thầm tiềm tu, một lần bế quan liền mất tới ba vạn hai ngàn năm?"
