Vẻ mặt Chu Thanh Ninh có chút cổ quái: “Ta... hình như đã từng đến nơi này, ngọn núi này!”
Trần Ngôn đè nén nghi hoặc trong lòng, trầm giọng hỏi: “Ý ngươi là ngọn núi này? Chính là nơi đây?”
“... Hình như là vậy.”
Thần sắc Chu Thanh Ninh vừa phức tạp lại vừa khó xử, giọng nói cũng có phần khàn khàn: “Chỉ là ký ức vẫn chưa trọn vẹn, dường như chỉ có vài mảnh vụn chợt lóe lên. Nếu tiên quan đại nhân muốn, ta có thể kể lại tường tận từng chút một cho ngài nghe.”
Trần Ngôn trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: “Không cần, để ta tự xem thì hơn.”
