Nào là công pháp, nào là tu hành chi lộ, rồi cả cây ly hỏa chúc mà Đông Hải giấu đi kia nữa... Nếu người không để lại những thứ đó, ta sẽ chẳng biết gì hết, sẽ chỉ là một phàm nhân bình thường mà thôi...
Nếu người thật sự muốn ta hoàn toàn hết hy vọng, thì người dư sức làm được như vậy mà, phải không?”
Lão thái thái khẽ thở dài.
Bà trầm ngâm một lát, rồi vươn tay kéo Trần Ngôn từ dưới đất đứng dậy.
Bà phất tay áo một cái, trên mặt đất bên cạnh lập tức hiện ra một chiếc bàn ăn bằng gỗ kiểu cũ cùng hai chiếc ghế băng dài. Kiểu dáng y hệt bộ bàn ghế đặt trong gian nhà chính ở quê cũ của Trần Ngôn, không sai một ly.
