“Ta ở Vực Giới, gặp nàng.”
Giọng Cố Thanh Y hơi khàn, nhưng nàng bỗng đứng dậy bước tới, giật điếu thuốc khỏi miệng Trần Ngôn, tiện tay bóp tắt rồi ném lên bàn. “Trước kia ngươi đâu có mấy khi hút thứ này, sao bây giờ lại thuần thục như vậy?”
“Trong lòng phiền muộn, dù sao cũng phải có chỗ để xả ra.”
“Ngươi còn thiếu chỗ để xả sao?” Cố Thanh Y nhíu mày: “Hôm nay vừa gặp ngươi, ta đã ngửi thấy trong phòng nồng nặc mùi rượu. Ngươi còn ngủ với nữ nhân Sở Khả Khanh kia nữa!
Rượu và sắc, hai thứ ấy ngươi chiếm đủ cả rồi, còn chưa đủ để làm nơi cho ngươi phát tiết cảm xúc sao?”
