Lý Tri Ngôn nhíu mày, lại hỏi: “Vậy... theo ngài thấy, lần này đột nhiên giáng lâm, là vị thánh nhân nào?”
Tư Đồ chấp thủ vẫn nheo mắt, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, hờ hững đáp: “Cũng không biết.”
Lý Tri Ngôn cau mày, đang định nói thêm, thì chưởng kiếm chấp thủ đứng bên đã khẽ cười một tiếng, thản nhiên nói: “Chưởng ấn chấp thủ hà tất phải hỏi nhiều. Dù sao thánh nhân muốn đến thì đến, muốn làm gì thì làm. Thánh nhân ban xuống lời gì, chúng ta chỉ cần không sai một ly mà làm theo là được.”
Lý Tri Ngôn lặng lẽ thở dài, liếc nhìn chưởng kiếm chấp thủ bên cạnh với vẻ mặt cười như không cười, rồi thu lại tạp niệm trong lòng, khẽ gật đầu nói: “Hàn chấp thủ nói không sai.”
Đúng lúc ấy, trong lòng cả ba người đồng thời chấn động, như bị một luồng thần niệm cường đại quét ngang!
