Linh hạc lượn quanh, quỳnh lâu ngọc vũ sừng sững giữa biển mây sương mù. Xà ngang chạm trổ, mái biếc nối liền, tầng tầng lớp lớp. Trong pháp trận khổng lồ, quang huy lan tỏa, mờ ảo quấn quanh. Dưới sự dẫn dắt của pháp thuật, thiên địa nguyên khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo tới, không ngừng hội tụ về nơi này.
Giữa biển mây mù, một ngọc sơn sừng sững treo giữa không trung. Từ chân núi lên tới đỉnh, như thể đã bị vĩ lực của trời đất gọt đẽo ra một dải bậc thang khổng lồ rộng lớn vô cùng.
Mỗi bậc thang đều được đắp bằng ngọc thạch. Bên dưới ngọc thạch, lưu quang dập dờn, quang huy của pháp trận không ngừng chảy xuôi dưới chân.
Dải bậc thang này rộng tới tám mươi tám mét, từ chân núi lên đến đỉnh, không nhiều không ít, vừa đúng ba nghìn sáu trăm bậc, ngầm hợp với thiên cương chi số. Con đường ngọc giai này ở Vực Giới được các tu sĩ truyền tụng là “đăng thiên chi lộ”!
Hai bên tinh la kỳ bố những lầu các điện đường, tựa như chư tinh phủng nguyệt, cùng nhau bảo vệ tòa đại điện khổng lồ trên đỉnh ngọc sơn!
