Đồng thời, con nói rõ ý đồ, rằng mình muốn hỏi thăm sở thích của Trần tiên sinh, tỏ thái độ muốn cảm kích và lấy lòng hắn. Sở viện trưởng đã là người bên cạnh hắn, lại có tình ý với hắn, thấy có người muốn lấy lòng ý trung nhân của mình, tự nhiên trong lòng cũng sẽ vui vẻ.
Hơn nữa, với quan hệ giữa nàng và Trần tiên sinh, ngoài mặt thì chúng ta giống như đang lén đi thỉnh giáo sau lưng hắn, nhưng biết đâu vừa quay đầu nàng đã kể ngay chuyện con tới cửa xin chỉ điểm cho Trần tiên sinh nghe. Dù sao quan hệ giữa bọn họ còn gần gũi hơn nhiều!
Như vậy...”
“Như vậy thì lại càng hay!” Lưu Kiến Sơn bật cười ha hả.
“Không sai, như vậy ngược lại càng tốt.” Lưu Triệu Minh cười nói: “Theo lẽ thường mà suy, một người nếu biết có kẻ từng chịu ân huệ của mình đang cẩn thận dè dặt, vòng vo hỏi thăm sở thích của mình, chỉ mong có thể lấy lòng mình một cách chu đáo hơn, cẩn trọng hơn...
