Bối Nữ thần sắc hoảng hốt, tựa hồ nhớ ra điều gì, kinh ngạc nhìn trân trân.
Sống lâu đến vậy, nàng mới chỉ thấy cảnh này một hai lần. Khi nàng còn rất nhỏ, Long cung vẫn còn xuất hiện, về sau chẳng hiểu vì sao lại không thấy nữa.
“Long Quân!” Bối Nữ hoàn hồn, vội xách váy chạy vào trong.
Trong thiên điện, ấu long thoải mái trở mình, dường như đang ngâm mình trong suối nước nóng, vui vẻ mà dễ chịu, cái đuôi nhỏ cũng thỉnh thoảng khẽ ve vẩy.
Chẳng biết có phải nằm mơ thấy món ngon gì không mà nàng thỉnh thoảng lại chép miệng. Lúc Bối Nữ xông vào, vừa hay nghe ấu long gọi một tiếng: “Sư phụ ca ca!”
