Vĩnh An cung
Một tiểu thái giám từ bên ngoài trở về. Đây vốn là con đường hắn vẫn thường đi, quen thuộc đến mức không thể quen hơn được nữa, thế nhưng vừa đến gần liền sững người. Nơi này ba bước một chòi gác, năm bước một trạm canh, khắp nơi đều là thị vệ thân quân, ai nấy đứng thẳng như đinh đóng cột, mắt nhìn thẳng phía trước, toàn cảnh toát lên vẻ nghiêm ngặt, sát khí lạnh lẽo.
Tiểu thái giám sợ đến mức không dám nhúc nhích, mãi mới thấy một thái giám quen mặt vẫy tay gọi, nói: “Đừng đứng ngây ra đó, Vĩnh An cung đang tu sửa, chớ cản đường.”
Lúc này tiểu thái giám mới nhìn rõ, trước điện gạch đá chất thành đống, đám công tượng đẩy xe cút kít mồ hôi nhễ nhại, vậy mà chẳng ai dám ngơi tay.
Giàn giáo dựng ở hai bên trước điện cao ngang với đại điện, trên mỗi tầng giáo đều có người đứng, vây thành một vòng. Vì trước mắt chỉ sửa phần bên ngoài cung điện, nên bên trên chỉ có khoảng hai trăm người thi công.
