Vừa đến tửu quán, mùi thức ăn thơm lừng đã tỏa ra ngào ngạt. Khách bộ hành trên phố vội vã ngược xuôi, trời cũng đã sập tối. Nhìn những chiếc đèn lồng đỏ rực treo trước cửa, trong lòng hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Nói ra cũng thật nực cười, tửu quán này lại mang đến cho hắn cảm giác giống như đang ở nhà hơn cả bá phủ, quả thực hoang đường!
Đẩy cửa bước vào, tiểu nhị thấy khách quen liền đon đả cười nói: "Khách quan, ngài đến rồi, chỗ ngồi quen thuộc vẫn đang giữ lại cho ngài đấy."
Bi Tín khẽ mỉm cười, đi thẳng về phía chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Lúc đi ngang qua một bàn, vốn dĩ hắn chẳng hề để ý đến hai gã đàn ông đang uống rượu. Nhưng khi vừa bước qua, bỗng nghe thấy một gã trong số đó cười khẩy: "Ha ha, Khang Lạc bá phủ trong mắt những người biết chuyện, căn bản chỉ là một trò cười!"
