Khương Sơn
Nằm trên một nhánh sông cách hồ Bàn Long năm mươi dặm có một thị trấn nhỏ. Nơi đó bến tàu, tửu lầu, trà quán, tiệm vải quy mô đều không nhỏ, thế nhưng đi sâu vào đến Khương Sơn thì lại khá đìu hiu hẻo lánh.
Dưới chân núi có một tòa trạch viện. Tuy gần đó cũng có thôn xóm cách chẳng bao xa, nhưng chủ nhân nơi này hiển nhiên là gia quyến của một vị hương thân đang ở ẩn. Bởi vậy, dù thỉnh thoảng có khách du xuân tụ tập tại đình nghỉ mát trên núi, mang theo ca kỹ và rượu ngon ngâm thơ đối đáp, thì người bình thường cũng chẳng dám bén mảng tới quấy rầy.
Trạch viện này được xây thêm một khu vườn nhỏ, gạch xanh ngói đỏ, kết cấu tam tiến viện lạc. Ở nơi khác có lẽ chẳng đáng kể, nhưng tại chốn thâm sơn cùng cốc này đã được xem là một đại trạch viện rồi.
Lúc này trời đã ngả về chiều, khói bếp lượn lờ, mưa rơi lất phất. Vài bóng cây quanh trạch viện khẽ vươn mình lay động. Những gốc cổ thụ thực ra đã khô héo từ đợt nạn châu chấu năm nào, mấy cành lá đang đung đưa trong gió thu hiện tại chỉ là những thân cây non mới được bứng tới trồng.
