Thịnh Quốc công phủ
Cổng lầu năm gian, gạch xanh xây thành một dải tường hoa. Thu đến, dây leo xanh bám trên tường đã chuyển sang màu xanh thẫm. Bên trong, hoa cỏ cây cối tầng tầng lớp lớp trải dài tít tắp, chìm trong một màn sương mù mờ ảo.
Thịnh Quốc công tuổi đã ngoài lục tuần, lúc này đang ở trong khu vườn nhỏ trồng đầy hoa cúc, vô cùng kiên nhẫn cắt tỉa cành lá.
"Gió thu vừa tới trăm hoa tàn, chỉ có hoa cúc lại nở rộ." Thịnh Quốc công ngắm nghía đóa cúc đang khoe sắc, khẽ cảm khái. Hồi lâu sau, ông chợt bật cười.
"Người đời đều cho rằng ta là lão hồ ly, nhưng ta thật sự không phải, chỉ là may mắn mà thôi."
