Ngoài đại sảnh, sơn trại còn có vài gian phòng. Tô Tử Tịch theo một người đi đến một dãy phòng thấp bé, bên trong toàn là binh sĩ đang rên rỉ. Đến căn phòng ở phía bắc nhất, cửa chỉ khép hờ, bên trong vọng ra tiếng dặn dò của một người đàn ông trung niên, hẳn là tùy quân đại phu.
“Thiệu công tử, vết thương của ngươi không nặng, nhưng cũng phải tĩnh dưỡng cho tốt. Tây Nam không thể so với kinh thành, dù là vết thương do tên bắn bình thường cũng không được xem nhẹ.”
“Ta ở đây còn một ít thuốc uống trong. Kim sang dược thì mỗi ngày ta sẽ thay cho ngươi một lần, thuốc uống trong thì ngày uống ba lần, không được bỏ bữa nào.”
Người thân binh dẫn Tô Tử Tịch đến khá quen thuộc với hắn, bèn khẽ giải thích: “Thiệu công tử lúc ấy nói muốn giết địch, vung kiếm xông lên tường thành, kết quả không biết né tránh nên trúng ngay một mũi tên, bị thương ở vai, không quá nghiêm trọng.”
Nói đoạn, vẻ mặt y có chút khó nói. Tô Tử Tịch lập tức hiểu ra, có lẽ khi Thiệu công tử xông lên, còn cần người khác chăm sóc. Chuyện này không tiện hỏi nhiều, hắn đành gật đầu: “Không quá nghiêm trọng là tốt rồi, làm ta hết cả hồn.”
