“Chít chít!”
“Tiểu Bạch, Tiểu Bạch?”
Lúc tiểu hồ ly tỉnh lại, điều đầu tiên nó nghe thấy là tiếng gọi đầy sốt ruột bên tai, tiếp đó mới cảm nhận được mình đang nằm trên đệm chăn mềm mại. Nó chầm chậm mở mắt ra, liền thấy Diệp Bất Hối đang nhìn mình.
“Vương phi, tiểu hồ ly tỉnh rồi!” Mấy nha hoàn đứng vây quanh đều mừng rỡ reo lên.
“Tiểu Bạch, ngươi thấy đỡ hơn chưa?” Diệp Bất Hối hỏi nó.
