Biện Huyền lặng lẽ ngồi một bên, yên tĩnh lắng nghe. Con mắt đã hỏng kia đã bị khoét bỏ, chỉ còn một miếng bịt mắt màu đen buộc xéo qua mặt. Nhờ che đi vết sẹo, hơn nửa gương mặt lộ ra vẫn tuấn tú dị thường, trái lại còn khiến hắn mang thêm một vẻ đẹp khác lạ, pha lẫn vài phần yêu dị.
Nhưng một khi bất chợt chạm phải ánh mắt còn lành lặn ấy, người ta lại rất dễ rùng mình, trong lòng dâng lên nỗi e sợ.
Chỉ vì ánh mắt kia quá đỗi bình tĩnh, tĩnh đến mức như mặt hồ không gợn, chẳng chút sinh cơ. Song nếu thật cho rằng hồ nước ấy đã chết lặng thì lại sai rồi. Mỗi khi hắn mở miệng, trong con ngươi ấy lại thoáng qua vài thứ khiến người khác không sao nhìn thấu.
“Sư thúc nói không sai, nhưng đại vương sẽ đồng ý chứ?” Biện Huyền hơi nghi hoặc.
Lão hòa thượng nhìn hắn một cái: “Phạm giáo chúng ta vẫn còn lực lượng. Chỉ vì Hoàng đế ra tay quá nhanh, lại thêm một đòn sấm sét lần trước, khiến chúng ta không kịp trở tay mà thôi. Bây giờ ta tin đại vương sẽ thuận nước đẩy thuyền, chấp thuận việc này.”
