Tô Tử Tịch không cho Bạc Duyên và Dã đạo nhân rời đi. Hai người đứng chờ sai bảo, nghe vậy đều khẽ biến sắc.
“Hai ngươi...” Tô Tử Tịch đang định lên tiếng, chợt thấy sắc mặt Diệp Bất Hối không được tốt, bèn dừng lại, vội bước tới bên nàng.
“Nàng thấy trong người không khỏe chỗ nào sao?” Hắn thu liễm sát khí trên người, dịu giọng hỏi.
Diệp Bất Hối lắc đầu: “Ta không sao. Chàng nếu có việc thì cứ đi xử lý, không cần lo cho ta.”
“Có việc gì quan trọng hơn nàng và hài nhi của chúng ta chứ? Có phải nàng mệt rồi không? Cũng phải, giờ này nàng cũng nên nghỉ ngơi rồi, để ta đỡ nàng vào trong.” Tô Tử Tịch vừa nói vừa liếc đám nha hoàn và các bà vú đang định bước tới, rồi tự mình đỡ Diệp Bất Hối dậy, đi vào trong.
