“Ngươi nhìn ra được điều gì?” Tô Tử Tịch kinh ngạc.
Văn Tầm Bằng vốn là mạc liêu dưới trướng Tề vương “chuyển sang” đây, lại còn từng dính líu đến chuyện xảy ra hơn mười năm trước, biết không ít bí mật. Nếu hắn thật sự nắm được những tin tức mà Dã đạo nhân không tra ra nổi, cũng chẳng có gì lạ.
Lúc hỏi câu ấy, Tô Tử Tịch cũng thuận thế nhớ lại Tạ Chân Khanh vừa rời đi, nhưng vẫn không nhìn ra trên người hắn có chỗ nào bất ổn.
Văn Tầm Bằng mặt mày tái nhợt: “Ta thấy Tạ Chân Khanh rất quen mắt. Nếu ta không nhận lầm, hơn mười năm trước ta từng gặp qua. Người này... người này có liên quan đến cái chết của Thái tử!”
Nói xong, hắn lại có phần không dám chắc: “Chỉ là tuổi tác hơi không đúng. Dung mạo của hắn rất giống người trong ký ức của ta, có lẽ không phải chính hắn, mà là hàng con cháu chăng?”
