“Ơ?”
Ở chỗ lều cỏ, một viên quan bát phẩm ngạc nhiên liếc nhìn Du Khiêm Chi, nhưng không nhận ra, lại thấy y không mặc quan phục, trong lòng thầm nghĩ: “Người này là ai mà thất thố đến vậy? E là một lão cử nhân trà trộn vào đây ăn uống chực.”
Có người lẩm bẩm, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Tạ Chân Khanh?”
Viên quan bát phẩm vuốt râu, chậm rãi nói: “Các ngươi không biết cũng chẳng lạ. Vị công tử Tạ gia của Trấn An bá này tên là Tạ Chân Khanh. Nghe nói từ nhỏ thân thể yếu nhược, không mấy khi lộ diện, mấy năm nay lại càng hiếm ra ngoài.”
“Nhưng Tạ phủ trước nay vẫn giữ đúng lễ số, chưa từng đổi thế tử. Gần đây nghe nói thân thể hắn đã khá hơn đôi chút, lúc này mới ra ngoài đi lại.”
