Nơi này là Tân Bình quán, tuy không quá xa kinh thành, nhưng nếu chỉ dựa vào đôi chân mà muốn trở về trước khi trời sáng thì quả thực chẳng dễ dàng gì, lại rất dễ bị người khác phát giác.
Vừa rồi, giữa trời đêm bỗng nổ tung như có mặt trời hiện thế, lại có đại yêu bỏ mạng, giáp binh chết ngổn ngang khắp đất. Nếu hắn bị phát hiện, hậu quả sẽ thế nào?
Dù trong lòng còn kiêng dè, Tô Tử Tịch vẫn phải quay đầu, mở miệng nói: “Cự điêu của Chu tiểu thư quả thật bất phàm, không biết Chu tiểu thư có thể cho ta mượn dùng một lát hay không? Chỉ cần đưa ta về phủ là được.”
Chu Dao nhìn Tô Tử Tịch, ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới khẽ gật đầu: “Được.”
Nàng mở cửa, đứng trên hành lang phất tay lên trời.
