“Chít chít!” Lúc này, một con hồ ly kêu lên hai tiếng, còn giơ vuốt chỉ về phía trước, như thể đang nói gì đó với bóng người trong màn sương mù.
Con còn lại cũng không chịu kém cạnh, liên tiếp chít chít, ra sức chỉ điểm phương hướng.
Chu Dao đứng trên lưng đại bàng khổng lồ, từ trên cao nhìn xuống toàn bộ cảnh tượng, khóe môi khẽ giật.
Nhất là khi bóng người kia còn đầy vẻ cưng chiều, giơ tay xoa đầu một con hồ ly đang dựng đứng người lên, cảm giác chủ nhân cùng sủng vật lại càng rõ rệt hơn.
“Là hắn.” Một giọng nói vang lên trong đầu Chu Dao.
