Triệu công công nghĩ ngợi chốc lát, thăm dò nói: “Lão nô nhớ trong tư khố của hoàng thượng dường như có một bảo hạp, hễ mở ra là có tiếng nhạc truyền ra?”
“Đúng là có một thứ như vậy.” Hoàng đế nhớ lại rồi nói: “Mấy năm trước, vào dịp thọ đản của trẫm, có thần tử dâng lên, nói là bảo vật do năng công xảo tượng hai đời chế thành, cũng khá thú vị. Ừm, bảo hạp ấy quả thật thích hợp ban cho Tân Bình.”
“Ngươi nghĩ tiếp xem, còn gì nữa?”
Triệu công công lại nói: “Lão nô nhớ năm ngoái công chúa dường như từng nhắc tới một bộ trân châu sam trong thoại bản. Vì muốn làm xong phải tốn ít nhất mấy trăm ngày, về sau công chúa cũng quên mất việc này. Nghĩ ra thì lúc này chắc hẳn đã có thành y rồi.”
Thần sắc hoàng đế càng lúc càng thả lỏng, mỉm cười gật đầu: “Lão nô nhà ngươi đúng là trí nhớ không tệ. Phải, nhờ ngươi nhắc một câu, trẫm cũng nhớ ra việc này. Lát nữa ngươi sai người đi hỏi xem trân châu sam đã làm xong chưa, nếu xong rồi thì cùng đưa sang Tân Bình quán.”
