“Chốn này không thể ở lâu, chúng ta về thôi. Chuyện của Bi Thư, chủ công đã nhận lời rồi, sau này ắt sẽ cho ngươi một lời giải thích.” Dã đạo nhân ngẩng đầu nhìn trăng, nói: “Đi thôi!”
Quả thật trời đã không còn sớm, sớm trở về mới là chính sự. Trên đường quay lại, cả đám đi nhanh hơn đôi chút. Đi non nửa canh giờ, đã thấp thoáng nhìn thấy tường thành phía xa. Dã đạo nhân khẽ thở phào, nói: “Bi công tử, ta có mấy lời, không biết ngươi có muốn nghe không?”
“Lộ tiên sinh có lời, mạt tướng cầu được chỉ giáo còn không kịp, nào dám không nghe?”
Dã đạo nhân cảm khái hồi lâu, chỉ vào bức tường thành cao lớn xám ngắt, nói: “Cũng như bức tường này vậy, một khi đã nứt ra kẽ hở, ắt sẽ thấm nước.”
“Lần này phu nhân khai quan, tuy là bất đắc dĩ, nhưng rốt cuộc vẫn tổn hại đôi chút âm chất, e rằng sẽ ảnh hưởng đến người dưới cửu tuyền.”
