Phương Văn Thiều đã nói khiêm tốn rồi. Hiện tại Tô Tử Tịch chưa đầy hai mươi, ba mươi năm sau cũng chưa tới ngũ tuần. Văn thần mà ngoài bốn mươi đã được phong công hầu, ắt hẳn đều là những nhân vật hiển hách lưu danh sử sách.
Phía xa, Tô Tử Tịch đang trò chuyện cùng người khác, chợt quay mặt về hướng này. Huệ Đạo đưa mắt nhìn sang, trong đáy mắt thoáng qua một tia dị quang.
Trong tầm mắt của lão, phàm là quan viên, ai nấy đều mang quan khí trên người, chỉ khác nhau ở chỗ nhiều ít đậm nhạt mà thôi.
Tướng mạo của Tô Tử Tịch so với lần gặp trước lại thay đổi quá lớn. Thuở trước, lão chỉ thấy kẻ này có thể đạt chút thành tích khoa cử, nhưng giờ nhìn lại, tai cao lại dài, mày thanh miệng vuông, gò má đầy đặn sáng sủa, đặc biệt là đôi mắt, nhìn từ xa đã thấy thần quang rạng rỡ. Đây chính là cực quý chi tướng.
Chưa kể đến luồng quý khí mà Tô Tử Tịch bất ngờ sở hữu lúc này, nồng đậm đến mức áp chế cả hai vị đại quan tam phẩm bên cạnh. Khí thế ấy quả thực sắc bén không thể cản phá.
