“Vâng! Lão nô đi ngay đây!” Triệu công công nghe lệnh, vội vàng khêu lại bấc của mấy ngọn đèn không khói, ánh sáng trong phòng lập tức rạng rỡ hơn hẳn.
Hoàng đế mắt đã mờ, ghé sát vào xem kỹ tấu chương. Quả nhiên, nội dung vừa rồi không phải do hắn nhìn nhầm, vậy mà lại có kẻ dám phá hoại kênh phân thủy và đê điều ở Thuận An phủ. Hành động này chẳng khác nào coi mạng sống của lê dân bách tính cả một phủ như cỏ rác!
Hơn nữa, một khi đê điều ở Thuận An phủ vỡ nát, thế tất sẽ ảnh hưởng đến mấy phủ lân cận, khi đó tai họa đâu chỉ giáng xuống đầu vài ngàn, vài vạn bá tánh?
E rằng thật sự sẽ là thây chất đầy đồng, tiếng kêu khóc vang trời. Quả là khốn kiếp!
Trong lòng Hoàng đế lập tức hiện lên vài cái tên đáng ngờ. Ý nghĩ này như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận bùng lên dữ dội. Trong phút chốc, vị Hoàng đế dạo gần đây luôn cố gắng tu thân dưỡng tính để bồi bổ long thể, nay đã trực tiếp nổi trận lôi đình.
