“Không... không phải…”
Tiếng gọi của thê tử đánh thức Kỳ Hoằng Tân. Đôi mắt vốn bị sương mù che phủ của hắn lập tức trở nên trong trẻo, cuối cùng cũng nhìn rõ người đang đứng trước mặt mình là ai.
Những nếp nhăn trên mặt tựa như bị đao khắc hằn sâu thêm, cả người hắn dường như lại già đi mấy phần.
“Thật giống.”
“Là ta hồ đồ rồi.”
