Thương nhân họ Trịnh vừa dứt lời liền như muốn liệt cả người, ngã quỵ xuống đất. Đây đã là toàn bộ số tiền mặt có thể xoay sở trên sổ sách lúc này, số còn lại đều đang nằm trong hàng hóa, nhất thời không cách nào rút ra được.
Tô Tử Tịch nghe vậy vẫn không tỏ thái độ gì, vẻ mặt cứ nhàn nhạt như không.
Trong mắt bốn kẻ đang quỳ dưới đất, sự im lặng này còn khiến người ta rợn tóc gáy hơn cả việc hắn nổi trận lôi đình.
Thương nhân họ Tôn thấy sắc mặt vị đại nhân này không đúng, tim đập như trống bỏi, vội hô lớn: "Tiểu nhân nguyện quyên năm trăm lượng!"
Lời vừa dứt, trong lòng hắn lập tức quặn đau.
