Nửa đêm hành xe, giáp sĩ hộ vệ chốc chốc lại cảnh giác quan sát bốn phía, suốt một đêm đi chưa nổi ba mươi dặm. Hồi lâu sau, trên vòm trời bao la bát ngát xuất hiện từng tầng ráng sớm, nơi xóm làng phía xa cũng đã lờ lững khói bếp.
“Trời sáng rồi!”
Ánh dương dần lên, nắng sớm rải xuống, mấy giáp sĩ đánh xe cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy đám người này được huấn luyện bài bản, lại thường xuyên ăn thịt, ban đêm cũng có thể nhìn rõ vạn vật, nhưng đi đường vẫn phải cẩn trọng gấp bội, tránh va chạm làm kinh động đại nhân. Dẫu sao được đi đường ban ngày cũng khiến lòng người an tâm hơn.
Phu xe đã đổi một lượt. Do không định nghỉ đêm, nên kết quả của việc đi gấp là khi trời vừa hửng sáng, đám phu xe ban đầu đã chui vào trong xe ngủ bù, những người còn lại thay ca tiếp tục lên đường.
