Vừa bước ra khỏi cửa phủ, bầu trời đen kịt chợt lóe lên một tia chớp, tiếp đó là tiếng sấm nổ "ầm" một tiếng, rung chuyển cả không gian.
Dẫu là đại yêu, phần nhiều cũng đều kiêng kỵ sấm sét.
Nếu không phải chốn này không thể ở lâu, Thiên Cơ Yêu tuyệt đối sẽ không nguyện ý ra ngoài giữa lúc sấm rền chớp giật thế này.
Nhưng tình thế bắt buộc, đành phải chịu thiệt một chút vậy.
Ngồi trên xe bò rời đi, y vén rèm xe, nhìn màn mưa bụi lất phất bên ngoài. Trong đôi mắt lộ ra sau lớp mặt nạ của Thiên Cơ Yêu thoáng hiện lên vẻ chán ghét tột độ.
