Ai ngờ, Giản Cừ không những không thấy phiền mà còn ha hả cười lớn, nói với Tô Tử Tịch: “Ngươi thẳng thắn như vậy, rất hợp với tác phong trong quân, khó trách lại được phái đến quân ngũ.”
Nói đoạn, hắn lập tức quay ra ngoài nói lớn: “Nghe thấy không? Lập tức đi chuẩn bị than củi và chăn ấm cho hai vị đại nhân.”
“Vâng!” Tiếng đáp lại từ bên ngoài vọng vào.
“Đúng rồi, lại chuẩn bị thêm chút rượu và thức ăn, ta và hai vị đại nhân nhất kiến như cố, muốn mời họ uống rượu!” Giản Cừ lại nói.
Hắn đã dặn dò như vậy thì không tiện đuổi người nữa.
