Khi các yêu ma đang rục rịch, bên trong cơ thể Long Quân, Tô Tử Tịch đang phải trải qua một trận khốc hình.
Không biết con rồng này đã sống bao lâu, ký ức trong nháy mắt đã tràn vào não hắn. Này, này, đây là phạm quy rồi, ta mới chỉ là một đứa trẻ!
Dù ở đây là chỉ linh hồn chứ không phải thân thể thật, Tô Tử Tịch vẫn cảm thấy một nỗi đau đớn gần như không thể chịu đựng nổi.
Sức mạnh cuồn cuộn cũng theo ký ức, như sóng biển dâng lên từng đợt. Chỉ dung hợp ký ức thôi đã rất khó khăn, sự xung kích của sức mạnh càng khiến Tô Tử Tịch như đang đứng dưới một thác nước lớn, phải nghiến răng mới trụ được.
"Sắp đến giới hạn rồi." Tô Tử Tịch có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của linh hồn, gần như không thể chống đỡ được nữa thì một tia kim quang nhỏ đến mức không thể nhìn thấy loé lên, áp lực lập tức giảm bớt.
