Nửa đêm, ngoài cửa sổ vọng lại mấy tiếng mèo kêu.
Tô Tử Tịch tỉnh giấc ngay lập tức. Thật ra hắn không phải kẻ câu nệ tiểu tiết, dù sao cũng là phu thê đã bái đường, tuy vì Diệp Bất Hối còn quá trẻ nên chưa viên phòng, nhưng vẫn ngủ chung một giường.
Hắn tỉnh lại, thấy động tĩnh nhỏ chỉ khiến Diệp Bất Hối trở mình, bèn nhẹ nhàng xuống giường, xỏ giày, rón rén bước ra ngoài.
Trong sân mưa vẫn rơi, tĩnh lặng không một bóng người.
Hắn nhìn một lúc, định quay người trở về thì một con tiểu hồ ly lông xù từ trong bóng tối bước ra. Giữa đêm mưa, đôi mắt yêu dị của nó ánh lên sắc xanh lục, đang nhìn hắn không chớp, tựa như đang dò xét.
