Lời này của Cố Thập Viễn nghe như đang nói với Trương Ngạn và Sài Tấn Cương, nhưng Lâm Thâm lại cảm thấy rõ ràng hắn đang nói với mình. Dứt lời, hắn lập tức quay đầu, đi về phía Phùng Ngữ Ngưng, một mạch tới bên chiếc bàn học mà trước đó hắn từng nói là đặt thông linh bản.
Sài Tấn Cương sa sầm mặt, nhìn là biết hắn cũng chẳng muốn làm vậy, nhưng trong tình cảnh không còn đường lui, hắn chỉ đành căng da đầu lách qua mấy chiếc bàn học bên cạnh, đi tới trước chiếc bàn mà trong mắt Lâm Thâm chẳng có gì cả.
Trương Ngạn vịn mép bàn đứng dậy, để lại cho Lâm Thâm một bóng lưng vừa bất lực vừa đáng thương.
Thấy vậy, Điền Tùng Kiệt khẽ ngẩng đầu nhìn Lâm Thâm, hỏi: “Thâm ca, giờ chúng ta đi đâu? Nếu đối phương thật sự có việc cần huynh, liệu có để chúng ta lên tầng bốn không? Hay là...”
Về chuyện này, Lâm Thâm cũng có vài phỏng đoán, nhưng vẫn chưa dám chắc. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, dẫn Điền Tùng Kiệt lui ra khỏi cửa lớp học.
