Điền Tùng Kiệt đóng mở cửa y quỹ thêm vài lần, liên tục quan sát sự xuất hiện rồi biến mất của con mắt. Cuối cùng, hắn đóng hẳn cửa lại, lùi về sau hai bước.
Hắn cúi người kiểm tra khắp căn phòng một lượt, sau đó mới đứng dậy bước ra ngoài.
Trong y quỹ không có người, cũng chẳng có quỷ, nhưng nơi đó lại in hằn một vết tích vô cùng kỳ lạ.
Tựa như vết ố đã thấm sâu vào từng thớ gỗ theo năm tháng, vĩnh viễn nằm lại nơi đó, lau không sạch mà xóa cũng chẳng mờ.
Hắn trầm ngâm quay lại phòng 404, phát hiện Lâm Thâm đã đưa một Tôn Tục Trung bất tỉnh nhân sự lên giường, còn bản thân thì đang ngồi thẫn thờ bên mép giường, chẳng rõ đang suy tính điều chi.
