Bầu không khí vốn đã đủ quái dị, cộng thêm lời gã đàn ông tóc húi cua vừa nói và nội dung ghi trên thư, hòa cùng sắc trời đang dần tối đen, mang đến cho người ta một cảm giác ớn lạnh đến rợn tóc gáy.
Sắc mặt Tôn Tế Trung khó coi đến cực điểm. Hắn bất giác nhổm người khỏi chỗ ngồi, dáng vẻ vô cùng khép nép đứng rụt vào một góc, cứ như thể không muốn chạm vào bất cứ thứ gì ở nơi này.
“Căn... căn phòng do người chết chuẩn bị cho chúng ta này, thật sự có thể ở được sao?”
Giọng hắn rất nhỏ, như sợ bị thứ gì khác nghe thấy, vừa nói vừa không ngừng dáo dác nhìn quanh.
Cô gái tóc dài nghe vậy liền khẽ thở hắt ra, lên tiếng: “Bởi thế nên chúng ta mới ngồi mãi ở đây, cũng chưa đụng vào chìa khóa bày trên quầy lễ tân đấy. Một là muốn xác định xem rốt cuộc phe mình có bao nhiêu người, hai là để bàn bạc xem, nơi này rốt cuộc là nên ở... hay không nên ở.”
