Thực ra chính Lâm Thâm cũng không rõ làm sao hắn lại hiểu được câu trả lời từ những phản ứng không lời này. Nhưng dường như cơ thể hắn đã cảm nhận được những cảm xúc mà đối phương truyền tới. Ngay khi lọt vào phạm vi cảm nhận của hắn, những cảm xúc ấy liền hóa thành một loại ngôn ngữ riêng biệt mà chỉ mình hắn mới hiểu, rồi tự động thẩm thấu vào tâm trí.
Hơi thở của lão nhân hơi nặng thêm một chút, dù sự thay đổi này cực kỳ mờ nhạt, nhưng hắn vẫn cảm nhận được rõ ràng.
"Sống quá lâu rồi..." Lâm Thâm hạ giọng, vừa nói vừa cố tìm kiếm bóng dáng đang ẩn nấp kia, "Hoặc có thể nói là bị ép phải sống quá lâu, cho nên bây giờ ngươi muốn chết, đúng không?"
Dường như có từ ngữ mấu chốt nào đó trong câu nói này đã chạm trúng tâm tư của lão nhân.
Lâm Thâm thấy lão gắng sức mở mắt, dù cử động không lớn, chỉ để lộ thêm chút tròng trắng xám xịt vô hồn, nhưng cánh tay dính chặt trên tay vịn ghế lại bắt đầu cựa quậy, tựa hồ muốn thoát khỏi sự trói buộc để nắm lấy tay hắn.
