Đúng lúc này, Kỳ Thư Yến cũng dời mắt nhìn về phía chiếc lọ hoa khổng lồ. Vẻ mặt hắn thoáng cứng đờ, sau đó chậm rãi thu hồi tầm mắt, chuyển sang quan sát những nơi khác trong đại sảnh.
"Cái nơi quỷ quái này bài trí như vậy, giờ thấy không có người ở ngược lại mới là bình thường." Hắn cảm thán một câu.
Lâm Thâm gật đầu, phụ họa: "Đúng vậy."
Trong đại sảnh tối om không thấy cửa phụ nào dẫn sang hai bên, vì vậy sau một thoáng im lặng quan sát, Lâm Thâm và Kỳ Thư Yến đều ăn ý vòng qua hai bên bức tường treo tranh để ra phía sau.
"Chỉ có mỗi cái đại sảnh này thôi sao?" Kỳ Thư Yến nhíu mày, đưa tay chạm vào khung cửa sổ ngay trước mặt.
