Lâm Thâm không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ đợi lời sau của Kỳ Thư Yến. Thiệu Cẩm Lan cũng vậy, ánh mắt nàng cứ đảo qua đảo lại giữa đối phương và đống bột gỗ trên mặt đất.
Trong phòng còn lại không ít búp bê gỗ, nhưng nàng cứ cảm giác những đôi mắt bất động kia dường như mang theo cảm xúc nào đó đang lén lút rình mò bọn họ, khiến nàng cảm thấy khắp người không được tự nhiên.
Nhất là trong tình cảnh nàng không thể tự do hành động như hiện tại, càng khiến người ta sởn gai ốc.
Lâm Thâm khẽ cúi người, đặt Thiệu Cẩm Lan ngồi xuống chiếc ghế dựa cạnh tủ đầu giường, sau đó thở hắt ra một hơi dài.
"Bọn ta đã nghe thấy giọng của nàng, nghe được qua cánh cửa." Kỳ Thư Yến nhìn Thiệu Cẩm Lan: "Trước khi nàng lên tiếng thì có tiếng gõ cửa vang lên. Một tiếng, ngừng lại, sau đó là hai tiếng dồn dập."
