Mưa lớn xối xả trút xuống mặt đất và rừng cây ngoài cửa sổ, phát ra tiếng ào ào, đập vào cửa kính kêu lách tách.
Chấn động chẳng hề lắng xuống theo trận mưa, ngược lại vẫn từng đợt, khi nhanh khi chậm, truyền đến dưới chân bọn họ.
Hắn đã chẳng còn nghe thấy động tĩnh gì của những người khác ngoài hành lang, bên tai ngoài tiếng động ngoài cửa sổ chỉ còn lại tiếng thì thầm của đống búp bê gỗ trong phòng.
Điền Tùng Kiệt sau khi từ trên tủ xuống liền chạy thẳng đến bên cửa sổ, cả người gần như dán chặt vào cửa kính nhìn ra ngoài.
Thế nhưng, mọi thứ trong tầm mắt đều bị mưa lớn gột rửa đến mờ mịt, cộng thêm màn đêm cản trở tầm nhìn, hắn chỉ có thể quan sát vài phút rồi lắc đầu nói: "Chẳng nhìn rõ được gì cả, cũng không biết là thứ gì đang rung chuyển."
