Nhìn thi thể co quắp ở một bên, Trương Ngạn quả nhiên không ngoài dự liệu, lập tức phát ra tiếng nôn khan. Hắn đã cố tránh xa nơi phát ra mùi hôi đến mức có thể, tiếc là khứu giác quá nhạy bén chẳng khiến hắn dễ chịu hơn được bao nhiêu.
Trái lại, Sài Tấn Cương còn chủ động bước lên hai bước, nheo mắt quan sát một lượt, rồi mới nặng nề thở ra một hơi.
Mấy người lặng lẽ dời bàn ghế sang bên, dọn ra một lối đi rộng chừng đủ cho hai người sánh vai đi lên. Bụi trên các bậc thang chất thành đống trong những khe góc, bốn bề yên ắng đến mức không ai lên tiếng.
Sài Tấn Cương vốn định lấy đèn pin ra soi lên trên, nhưng chẳng biết hắn nghĩ tới điều gì, cánh tay vừa giơ lên liền khựng lại, sau đó lại chậm rãi thu về.
Hắn quay đầu, đưa mắt nhìn về phía Phùng Ngữ Ngưng và những người còn lại.
