“Ngươi có biết mình đang làm gì không?! Mau buông tay ra! Ngươi điên rồi sao? Rốt cuộc đang hỏi thứ gì vậy?!”
“Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, mau giữ nàng lại! Bảo nàng buông tay!”
Giọng Tiểu Viện mất khống chế vang lên bên tai thân thể chủ nhân. Tâm trạng nàng theo những lời ấy mà dậy sóng dữ dội, nhưng hết thảy dường như chỉ xảy ra bên trong cơ thể mà thôi.
Nàng cảm nhận được tay mình vẫn đang siết chặt phần trên của cây bút bi. Có người vươn tay tới bẻ từng ngón tay nàng ra, đối phương đã dùng sức rất lớn, vậy mà vẫn không sao tách tay nàng khỏi cây bút.
“Tiểu... Tiểu Viện, làm vậy có phải không ổn lắm không?”
