Giọng Trương Ngạn lúc này cũng giống hệt con người hắn, vừa run vừa yếu. Nước mắt bị cơn nôn ọe ép ra khiến vành mắt hắn hơi đỏ lên, cả gương mặt đều đầy vẻ không sao hiểu nổi những lời Lâm Thâm vừa nói.
“Lời Trương Ngạn nói cũng đâu có sai.” Sài Tấn Cương đưa tay đỡ hắn một phen, “Nó sợ chúng ta làm gì chứ? Chuyện này vô lý quá.”
“Vô lý hay không...” Cố Thập Viễn lên tiếng, “Lên xem thử là biết ngay thôi.”
Nghe thấy Cố Thập Viễn nói, Sài Tấn Cương và Trương Ngạn mới chuyển mắt nhìn sang.
Chẳng biết từ lúc nào, Cố Thập Viễn đã lặng lẽ dời mấy chiếc ghế vốn đặt xiêu vẹo trên mặt bàn xuống dưới, xếp gọn vào sát tường. Giờ chỉ cần trèo qua cái bàn ấy là có thể lên tầng hai.
