Đám nam nhân vây quanh hắn nhất thời câm lặng. Bên tai chỉ còn tiếng mưa rơi ào ào. Bọn họ nheo mắt nhìn nhau, ngầm dò xét một lượt, rõ ràng đều không hiểu rốt cuộc chuyện Chương Trác nhắc tới là việc gì. Vì thế, mấy người rất ăn ý cùng quay đầu nhìn về phía phòng nghỉ.
Tựa như đang nói, chuyện này không liên quan tới bọn họ, vậy kẻ ra tay hẳn nằm trong đám người đứng xem còn lại.
Giọng Chương Trác vừa rồi không tính là nhỏ. Tuy mưa lớn khiến mọi người không nghe rõ từng câu từng chữ, nhưng đại khái vẫn nghe được bảy tám phần.
Thấy mấy nam nhân kia quay đầu nhìn sang bên này, cô nương trẻ tuổi đứng sát bên cửa sổ là người đầu tiên đứng thẳng dậy, kéo giãn khoảng cách, trên mặt lộ vẻ vô tội, rồi lập tức quay đầu nhìn ra phía sau mình.
Còn những vị khách tụ thành một chỗ, sau khi nghe xong lời Chương Trác cũng bắt đầu xôn xao. Bọn họ không ngừng đánh giá những người đứng quanh mình, như thể muốn moi cho ra kẻ khởi xướng từ trong đó.
