Vũng máu cứ thế biến mất.
Thuyền trưởng vốn chẳng để tâm đến gã đàn ông kia, sống chết của hắn ra sao y cũng không màng. Còn những kẻ tận mắt chứng kiến cái chết của hắn, lại một lần nữa phủ nhận ý nghĩa của cái chết ấy, nên rốt cuộc chẳng còn lại gì.
Thi thể không còn, vết máu cũng không còn.
Không có thứ gì đến mang hắn đi, cũng chẳng phải có ai âm thầm lau sạch dấu vết trên sàn, mà là bị xóa bỏ khỏi thế gian này một cách triệt để.
Còn Lâm Thâm và Điền Tùng Kiệt lúc này từ lâu đã là những tồn tại đứng ngoài thế giới. Bọn họ chỉ có thể bị người cầu nguyện nhìn thấy, nghe thấy; chỉ cần không chủ động bộc lộ năng lực, không bị tồn tại cốt lõi phát giác, vậy thì những “người sống” trong Thế giới sau cánh cửa sẽ không thể nào quan sát được bọn họ.
