Lúc này, Vân Tú bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Nàng còn trẻ, nhãn lực lại tốt, thêm vào đó khối ngọc trong tay Dĩnh tỷ có chất ngọc trong suốt, không lẫn tạp chất, nên nàng thậm chí có thể nhìn rõ những vết nứt ngắn, nông sâu lẫn lộn từ trước kia. Bên trong những vết nứt ấy còn kẹt lại chút bụi bặm, đất cát, nhìn qua là biết đã có từ lâu đời.
Còn vết nứt dài nhất mà Dĩnh tỷ vừa chỉ vào lại sạch sẽ tinh tươm, không hề vướng chút bụi bẩn nào, trong suốt và rõ ràng y như bản thân khối ngọc vậy.
Nàng nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: "Thế nhưng Dĩnh tỷ, cho dù là thật, muốn lấy được thuyền nhỏ cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Thuyền nhỏ bị khóa ở mạn thuyền, nếu không thông qua thuyền trưởng thì căn bản không thể lấy được chìa khóa mở khóa, chứ đừng nói đến chiếc chìa khóa thứ hai để khởi động thuyền. Muốn lén lút trộm được hai thứ này, muội cảm thấy còn khó hơn lên trời, chi bằng chúng ta..."
Dĩnh tỷ dường như biết Vân Tú định nói gì, không đợi nàng dứt lời đã trực tiếp ngắt ngang: "Muội nghĩ chỉ dựa vào dăm ba câu nói của chúng ta mà thuyết phục được thuyền trưởng sao? Trong mắt bọn họ, chúng ta đâu có chút trọng lượng nào. Cho dù thật sự đi nói, muội không tưởng tượng ra hậu quả ư?"
Vân Tú bị lời của Dĩnh tỷ làm cho nghẹn họng, không thốt nên lời.
