Lời này của Lâm Thâm âm lượng không tính là lớn, nhưng tuyệt đối không nhỏ, vừa vặn khống chế ở mức độ cả hai đều có thể nghe rõ.
Còn Điền Tùng Kiệt, sau khi bật đèn chiếu sáng bèn nhanh chóng lách mình lao tới. Vốn dĩ theo bản năng hắn định giơ tay làm gì đó, nhưng lúc cúi đầu nhìn rõ dung mạo đối phương thì lại ngẩn người.
Bàn tay phải khựng lại giữa không trung, miệng bất giác há hốc, rồi lại từ từ khép vào.
Hắn liếc nhìn Lâm Thâm một cái, thu liễm khí tức trên người, rụt tay về: "Sao lại là hắn?"
Điền Tùng Kiệt vô cùng kinh ngạc, nhưng khi ngước mắt nhìn tấm thiết võng kia, rồi lại nhìn rõ từng chiếc hộp bị vải bạt che kín phía sau, dường như đã hiểu ra điều gì, hắn không kìm được khẽ thở dài một tiếng.
